12 tháng 2 năm 2026 Các căng thẳng địa chính trị toàn cầu một lần nữa trở thành tâm điểm khi những rối loạn mới liên quan đến các cuộc đàm phán hạt nhân Mỹ-Iran tiếp tục tạo ra sự không chắc chắn trên các thị trường quốc tế, lĩnh vực năng lượng và giới ngoại giao. Các cuộc thảo luận đang diễn ra, dự kiến sẽ khôi phục hoặc cấu trúc lại các thỏa thuận hạt nhân trước đó, đang đối mặt với những thách thức lớn do bất đồng sâu sắc về việc giảm trừng phạt, giới hạn làm giàu uranium và các mối quan tâm về an ninh khu vực. Khi các cuộc đàm phán vẫn còn mong manh, tình hình phản ánh những phức tạp địa chính trị rộng lớn hơn đang hình thành nên sự ổn định toàn cầu trong năm 2026. Hoa Kỳ duy trì quan điểm rằng Iran phải tuân thủ các giới hạn hạt nhân nghiêm ngặt và các biện pháp minh bạch trước khi có thể thực hiện bất kỳ việc giảm trừng phạt nào mang tính ý nghĩa. Cách tiếp cận của Washington nhấn mạnh các ưu tiên về không phổ biến vũ khí, an ninh khu vực và ngăn chặn sự leo thang thêm nữa ở Trung Đông. Tuy nhiên, Iran tiếp tục yêu cầu đảm bảo các lợi ích kinh tế, gỡ bỏ các lệnh trừng phạt lâu dài và các cam kết mạnh mẽ hơn rằng các chính quyền Mỹ trong tương lai sẽ không rút khỏi các thỏa thuận như đã thấy trong những năm trước. Khoảng cách niềm tin cơ bản này vẫn là một trong những trở ngại lớn nhất ngăn cản tiến trình ngoại giao. Từ góc độ kinh tế toàn cầu, sự không chắc chắn xung quanh khung hạt nhân Mỹ-Iran đang gây ra những tác động lan tỏa trên các thị trường năng lượng, đặc biệt là giá dầu. Iran vẫn là một nhân tố chủ chốt trong nguồn cung dầu toàn cầu, và bất kỳ sự thay đổi nào trong chính sách trừng phạt hoặc hạn chế xuất khẩu đều có thể ảnh hưởng đáng kể đến các động thái năng lượng toàn cầu. Các nhà giao dịch và nhà đầu tư đang theo dõi chặt chẽ các diễn biến, vì căng thẳng gia tăng hoặc sự đổ vỡ trong đàm phán có thể làm gián đoạn chuỗi cung ứng, làm tăng biến động giá và ảnh hưởng đến kỳ vọng lạm phát trên toàn thế giới. Thị trường tài chính thường phản ứng nhanh với bất ổn địa chính trị, khiến các cuộc đàm phán này trở nên quan trọng vượt ra ngoài kết quả ngoại giao đơn thuần. Ổn định khu vực cũng vẫn là một mối quan tâm trung tâm. Các đồng minh của Hoa Kỳ ở Trung Đông tiếp tục thể hiện sự thận trọng về tham vọng hạt nhân của Iran và ảnh hưởng khu vực rộng lớn hơn của nước này. Đồng thời, Iran xem chương trình hạt nhân của mình như một quyền chủ quyền và một nhu cầu chiến lược trong bối cảnh an ninh ngày càng phức tạp. Sự xung đột về quan điểm này cho thấy các cuộc đàm phán hạt nhân không chỉ đơn thuần về tuân thủ kỹ thuật mà còn về cân bằng quyền lực, ảnh hưởng khu vực và vị trí chiến lược dài hạn. Theo quan điểm của tôi, những rối loạn liên tục này làm nổi bật cách ngoại giao trong địa chính trị hiện đại không chỉ đòi hỏi các thỏa thuận kỹ thuật mà còn cần xây dựng lại niềm tin lâu dài và các cam kết đáng tin cậy từ tất cả các bên. Nếu không có sự tin tưởng lẫn nhau và các khung chính sách nhất quán, các cuộc đàm phán có nguy cơ trở thành vòng lặp, tạo ra các giải pháp tạm thời thay vì các giải pháp bền vững. Tình hình hiện tại cho thấy rằng sự ổn định toàn cầu ngày càng phụ thuộc vào đối thoại minh bạch, thỏa hiệp cân bằng và kiên nhẫn chiến lược. Tính đến ngày hôm nay, 12 tháng 2 năm 2026, tương lai của các cuộc đàm phán hạt nhân Mỹ-Iran vẫn còn nhiều bất định, với cả tiến bộ lẫn thất bại đang định hình câu chuyện. Liệu các cuộc đàm phán này có dẫn đến các thỏa thuận mới hay tiếp tục leo thang sẽ ảnh hưởng lớn đến các động thái an ninh toàn cầu, thị trường năng lượng và các liên minh địa chính trị trong những tháng tới. Thế giới vẫn đang theo dõi sát sao, nhận thức rõ rằng kết quả của các cuộc thảo luận này có thể định hình giai đoạn tiếp theo của quan hệ quốc tế và sự ổn định kinh tế.
Xem bản gốc
Trang này có thể chứa nội dung của bên thứ ba, được cung cấp chỉ nhằm mục đích thông tin (không phải là tuyên bố/bảo đảm) và không được coi là sự chứng thực cho quan điểm của Gate hoặc là lời khuyên về tài chính hoặc chuyên môn. Xem Tuyên bố từ chối trách nhiệm để biết chi tiết.
#USIranNuclearTalksTurmoil
12 tháng 2 năm 2026 Các căng thẳng địa chính trị toàn cầu một lần nữa trở thành tâm điểm khi những rối loạn mới liên quan đến các cuộc đàm phán hạt nhân Mỹ-Iran tiếp tục tạo ra sự không chắc chắn trên các thị trường quốc tế, lĩnh vực năng lượng và giới ngoại giao. Các cuộc thảo luận đang diễn ra, dự kiến sẽ khôi phục hoặc cấu trúc lại các thỏa thuận hạt nhân trước đó, đang đối mặt với những thách thức lớn do bất đồng sâu sắc về việc giảm trừng phạt, giới hạn làm giàu uranium và các mối quan tâm về an ninh khu vực. Khi các cuộc đàm phán vẫn còn mong manh, tình hình phản ánh những phức tạp địa chính trị rộng lớn hơn đang hình thành nên sự ổn định toàn cầu trong năm 2026.
Hoa Kỳ duy trì quan điểm rằng Iran phải tuân thủ các giới hạn hạt nhân nghiêm ngặt và các biện pháp minh bạch trước khi có thể thực hiện bất kỳ việc giảm trừng phạt nào mang tính ý nghĩa. Cách tiếp cận của Washington nhấn mạnh các ưu tiên về không phổ biến vũ khí, an ninh khu vực và ngăn chặn sự leo thang thêm nữa ở Trung Đông. Tuy nhiên, Iran tiếp tục yêu cầu đảm bảo các lợi ích kinh tế, gỡ bỏ các lệnh trừng phạt lâu dài và các cam kết mạnh mẽ hơn rằng các chính quyền Mỹ trong tương lai sẽ không rút khỏi các thỏa thuận như đã thấy trong những năm trước. Khoảng cách niềm tin cơ bản này vẫn là một trong những trở ngại lớn nhất ngăn cản tiến trình ngoại giao.
Từ góc độ kinh tế toàn cầu, sự không chắc chắn xung quanh khung hạt nhân Mỹ-Iran đang gây ra những tác động lan tỏa trên các thị trường năng lượng, đặc biệt là giá dầu. Iran vẫn là một nhân tố chủ chốt trong nguồn cung dầu toàn cầu, và bất kỳ sự thay đổi nào trong chính sách trừng phạt hoặc hạn chế xuất khẩu đều có thể ảnh hưởng đáng kể đến các động thái năng lượng toàn cầu. Các nhà giao dịch và nhà đầu tư đang theo dõi chặt chẽ các diễn biến, vì căng thẳng gia tăng hoặc sự đổ vỡ trong đàm phán có thể làm gián đoạn chuỗi cung ứng, làm tăng biến động giá và ảnh hưởng đến kỳ vọng lạm phát trên toàn thế giới. Thị trường tài chính thường phản ứng nhanh với bất ổn địa chính trị, khiến các cuộc đàm phán này trở nên quan trọng vượt ra ngoài kết quả ngoại giao đơn thuần.
Ổn định khu vực cũng vẫn là một mối quan tâm trung tâm. Các đồng minh của Hoa Kỳ ở Trung Đông tiếp tục thể hiện sự thận trọng về tham vọng hạt nhân của Iran và ảnh hưởng khu vực rộng lớn hơn của nước này. Đồng thời, Iran xem chương trình hạt nhân của mình như một quyền chủ quyền và một nhu cầu chiến lược trong bối cảnh an ninh ngày càng phức tạp. Sự xung đột về quan điểm này cho thấy các cuộc đàm phán hạt nhân không chỉ đơn thuần về tuân thủ kỹ thuật mà còn về cân bằng quyền lực, ảnh hưởng khu vực và vị trí chiến lược dài hạn.
Theo quan điểm của tôi, những rối loạn liên tục này làm nổi bật cách ngoại giao trong địa chính trị hiện đại không chỉ đòi hỏi các thỏa thuận kỹ thuật mà còn cần xây dựng lại niềm tin lâu dài và các cam kết đáng tin cậy từ tất cả các bên. Nếu không có sự tin tưởng lẫn nhau và các khung chính sách nhất quán, các cuộc đàm phán có nguy cơ trở thành vòng lặp, tạo ra các giải pháp tạm thời thay vì các giải pháp bền vững. Tình hình hiện tại cho thấy rằng sự ổn định toàn cầu ngày càng phụ thuộc vào đối thoại minh bạch, thỏa hiệp cân bằng và kiên nhẫn chiến lược.
Tính đến ngày hôm nay, 12 tháng 2 năm 2026, tương lai của các cuộc đàm phán hạt nhân Mỹ-Iran vẫn còn nhiều bất định, với cả tiến bộ lẫn thất bại đang định hình câu chuyện. Liệu các cuộc đàm phán này có dẫn đến các thỏa thuận mới hay tiếp tục leo thang sẽ ảnh hưởng lớn đến các động thái an ninh toàn cầu, thị trường năng lượng và các liên minh địa chính trị trong những tháng tới. Thế giới vẫn đang theo dõi sát sao, nhận thức rõ rằng kết quả của các cuộc thảo luận này có thể định hình giai đoạn tiếp theo của quan hệ quốc tế và sự ổn định kinh tế.