Anh họ kết hôn năm nay, nhà cửa rất náo nhiệt. Trong bàn ăn, nói về việc mua nhà, tôi không khỏi nghĩ đến cô giáo piano của mình.



Cô ấy đã dạy đàn trong căn nhà cũ suốt hai mươi năm, cuối cùng chọn dùng số tiền mua nhà để đổi lấy một chiếc đàn Steinway. Cô ấy cho rằng nhà chỉ để ở, còn âm nhạc có thể dẫn con người đi xa hơn.

Cách làm của cô ấy đã thức tỉnh tôi: chúng ta luôn xem sở hữu là an toàn, nhưng thực sự cảm giác an toàn đến từ khả năng lựa chọn. Giá trị của cô ấy tập trung trên phím đàn, chứ không bị khóa chặt trong giấy chứng nhận quyền sở hữu nhà.

Điều này khiến tôi nhớ đến trí tuệ của Buffett, điều quan trọng không phải là sở hữu tài sản gì, mà là khả năng liên tục tạo ra giá trị. Người biết bơi không hỏi bờ ở đâu, người có thực lực không bao giờ lo lắng không có nơi để đứng.

Có thể trưởng thành chính là khả năng phân biệt được điều gì là người khác bảo bạn phải có, điều gì là bạn thực sự cần và có thể làm chủ.
Xem bản gốc
Trang này có thể chứa nội dung của bên thứ ba, được cung cấp chỉ nhằm mục đích thông tin (không phải là tuyên bố/bảo đảm) và không được coi là sự chứng thực cho quan điểm của Gate hoặc là lời khuyên về tài chính hoặc chuyên môn. Xem Tuyên bố từ chối trách nhiệm để biết chi tiết.
  • Phần thưởng
  • Bình luận
  • Đăng lại
  • Retweed
Bình luận
0/400
Không có bình luận
  • Ghim